Tôi không tìm thấy hạnh phúc từ khi bước chân về nhà chồng

10:37 29/04/2016

Tôi phải đi xin đồ lỗi thời của bà con không mặc nữa để mặc, thèm ăn thứ gì đó chẳng dám mua vì sợ khi anh hỏi tiền đâu lại không còn.

Tôi yêu sớm và kết hôn với người lớn hơn một con giáp. Lúc mới yêu nhau anh rất quan tâm lo lắng cho tôi, lúc đó tôi còn trẻ chỉ mới 20 tuổi, cũng thuộc dạng ưa nhìn nên có nhiều anh theo đuổi. Nhưng tôi bị chinh phục vì sự quan tâm lo lắng của anh dành cho. Mọi người không ủng hộ việc tôi lấy anh vì anh nhiều tuổi và tính tình nóng nảy, bố mẹ tôi cũng chẳng vừa ý, khuyên nhủ tôi nhiều điều nhưng tôi chỉ bỏ ngoài tai, bản thân tin sẽ tìm được hạnh phúc.

Vừa bước chân về nhà chồng, tôi hết bất ngờ này đến bất ngờ khác, cuộc sống hôn nhân không màu hồng, không đơn giản như những gì tôi nghĩ. Mẹ chồng, người tôi cũng gọi bằng mẹ nhưng có xem tôi là con đâu. Bà toan tính đủ điều về việc tiền nong, bắt tôi phải phụ trợ khi chưa có việc làm. Tôi xin bà được buôn bán nhỏ trước nhà nhưng bà bảo mặt bằng buôn bán của chị. Tôi xin chị nhưng chị không muốn. Chồng bất lực bảo tôi đi tìm việc làm, lương anh ấy cũng không đủ để lo cho tất cả.

Tìm việc khắp nơi, cuối cùng tôi cũng xin được bán hàng. Đi làm về tôi phải lo việc nhà bề bộn, không còn thời gian chăm lo cho bản thân. Rồi tôi mang thai được ba tháng, thai hỏng vì sức khỏe kém, không được sự an ủi từ chồng mà anh còn đổ lên đầu tôi vì tôi hư không biết giữ gìn. Anh trách móc đủ điều và đay nghiến tôi nhưng đâu hiểu được tôi phải chịu đau đớn thế nào về thể xác và suy sụp tinh thần. Trên đường từ nhà đến bệnh viện anh mắng tôi thậm tệ bao lần. Mẹ chồng bảo nhà này ăn ở có đức độ tại sao tôi lại bị như thế.



Tôi rất buồn vì những người gọi là gia đình nhưng chẳng biết cảm thông. Thấm thoắt, tôi mang thai lần thứ hai và cũng nghỉ việc ở nhà chăm con, lương chồng đi làm không thấm tháp vào đâu, mỗi tháng 9 triệu nhưng phải lo việc gia đình, điện nước, tiền sinh hoạt, không dư giả. Chồng hay cờ bạc vào ngày nghỉ, đưa tiền cho tôi một tháng vài ba triệu và bảo phải có trách nhiệm với gia đình (kiêm luôn ăn uống, chi phí sinh hoạt cho cả nhà). Thi thoảng lại hỏi tôi tiền trong tháng còn bao nhiêu, sợ tôi cho bố mẹ ở quê, cũng may tôi có sữa cho con bú chứ nếu không còn thiếu thốn trăm bề.



Anh và gia đình chỉ nghĩ cho bản thân, chẳng còn quan tâm đến cảm nhận của tôi hay lo lắng gì cho tôi nữa. Tôi phải đi xin đồ lỗi thời của bà con không mặc nữa để mặc, thèm ăn thứ gì đó chẳng dám mua vì sợ khi anh hỏi tiền đâu lại không còn. Mẹ chồng mua quả cóc quả ổi, tôi thèm quá ăn một miếng tách thôi mà vô cùng tủi hổ vì chồng, anh bảo tôi biết ăn mà không biết mua. Tôi quá đau khổ bởi cảnh sống thiếu thốn mà lại không có tình thương, chưa bao giờ tôi phải chịu cảnh thế này vì bố mẹ ở quê cũng khá giả. Sợ bố mẹ buồn và lo nên tôi chẳng nói với họ, tôi xa nhà đã không lo được cho họ rồi nên sợ gia đình phải lo lắng cho mình.

Con lớn, đi học mầm non, tôi cũng tranh thủ tìm việc để kiếm tiền, nghĩ không thể đi làm mãi được đành liều về vay tiền bố mẹ thuê mặt bằng ở chợ mở tiệm tạp hóa. Cũng may trời thương, bán buôn khấm khá, tôi dư giả chút đỉnh, vất vả nhưng đỡ phần nào. Thế rồi, chồng tôi cũng nghỉ việc về bán phụ với tôi nhưng tính tình anh nóng nảy, hay la mắng nên cũng làm mất nhiều khách. Anh thích thì làm không thích thì thôi, chẳng có trách nhiệm gì với công việc.

Tôi rất buồn vì bạn bè đứa khổ nhất cũng không khổ bằng tôi. Tôi sống với anh giống như sống với người dưng vì chẳng bao giờ anh nghĩ đến cảm nhận của tôi cả. Có lần, tôi hỏi con nếu không có bố con có buồn không, bé bảo con muốn có cả bố và mẹ nên tôi không đủ can đảm nghĩ đến chuyện phải ly hôn. Tôi cũng chẳng biết làm sao cả, sống với nhau gần 10 năm rồi, nếu ly hôn tôi có là người ích kỷ không? Tôi như thế có gì sai không? Chưa bao giờ tôi nói chuyện với anh đàng hoàng mà anh không mắng tôi bằng lời lẽ tục tĩu, không thì bảo tôi đi tìm thằng khác mà lấy. Tôi chỉ khóc khi quá buồn và viết tâm sự trên mạng xã hội vì chẳng có ai để tâm sự cả.

Phượng

Nguồn Vnexpress

Tin liên quan