Tôi thấy mình hèn hạ khi tát bạn gái

10:41 27/04/2016

Bản thân không phải kẻ vũ phu (tôi cũng căm ghét những người đàn ông như thế) nhưng hôm đó lại tát người yêu và là vợ tương lai của mình. 

Tôi và cô ấy quen nhau đến nay đã được hơn 5 năm. Cô ấy là người con gái khá xinh, rất yêu tôi, chưa bao giờ có ý định rời bỏ dù cho nhiều lần tôi có xúc phạm, lạnh nhạt, đối xử không phải, ngược lại cô ấy có tính rất hay cãi lại. Tôi cũng rất yêu và tương đối chiều bạn gái nhưng lại là người rất nóng tính, nghiêm khắc, có thể nói đúng hơn là có phần gia trưởng. Trong suốt thời gian quen nhau, yêu cũng nhiều nhưng cãi nhau không phải ít, toàn những chuyện không đâu vào đâu, nhưng tính tôi nóng, nghiêm khắc, gặp cô ấy hay cãi lại nên chuyện tranh cãi diễn ra đều đều từ tháng này sang tháng khác.



Chuyện kể ra buồn cười nhưng chẳng hiểu sao tôi lại có hành động hèn hạ đến thế. Chẳng là sáng hôm đó, tôi nhận tiền thưởng, trong lòng rất phấn khởi nên hẹn chiều cô ấy đi làm về rồi hai đứa cùng đi ăn. Lúc đi, tôi nói đùa: "Em ăn ít ít thôi, ăn nhiều như heo ấy, tốn kém quá", đang phấn khởi đùa giỡn, cô ấy bảo "Đi về, không ăn uống gì nữa, ăn uống mà tính toán này nọ". Thú thật tôi không hề tính toán gì, cũng không thích những người ky bo, với lại trong suốt thời gian quen nhau đến giờ tôi chưa hề tiếc gì cô ấy. Đang trên mây vì thành tích đạt được với số tiền thưởng hớn hở khoe bạn gái thì lời nói đó như đạp tôi xuống dưới đất, tôi cũng thấy bực nên không đi ăn nữa mà chạy xe về.

Về nhà chúng tôi lại tranh cãi chuyện đó, trong lúc tranh cãi tôi có đẩy cô ấy ra và nói hãy về đi nhưng cô ấy tiếp tục cãi rồi thách thức tôi. Trong cơn nóng giận không kiềm chế được, tôi lại tát cô ấy. Tôi rất hối hận về việc này, bản thân không phải kẻ vũ phu (tôi căm ghét những thằng đàn ông như thế) nhưng hôm đó tôi lại tát người yêu và là người vợ tương lai của mình. Tôi không biết phải làm thế nào để thoát ra cảm giác tội lỗi đó. Tôi ân hận lắm, giờ cô ấy giận và không thèm nhìn mặt tôi, cái tát có đau nhưng chắc chắn không đau bằng nỗi đau tinh thần. Tôi ước gì mình chưa từng làm như thế, ước thời gian quay trở lại để không làm việc hèn hạ, đốn mạt đó. Tôi đã khóc và cảm thấy xót xa cho cô ấy vì mình nóng nảy. Giờ tôi không biết phải làm sao, xin hãy cho tôi lời khuyên và cách nào để kiềm chế được bản tính nóng nảy đây. 

Nguồn Vnexpress

Tin liên quan